Vụ đại gia vàng nợ thuế: “Tỉnh ủng hộ tái cơ cấu nhưng phải trả nợ thuế”

Theo ông Bốn, hiện số nợ chính xác của 2 Công ty vàng Bồng Miêu và Phước Sơn (thuộc Tập đoàn Besra) là hơn 430 tỉ đồng tiền thuế gồm tiền gốc và lãi phạt. Trong vòng 2 năm qua, các ngành chức năng của tỉnh và Trung ương đã nhiều lần họp bàn để giải quyết nhưng số nợ thuế của Besra vẫn còn y nguyên.

Đối với chứng thư bảo lãnh của Ngân hàng Việt Á với số nợ thuế của Công ty TNHH vàng Phước Sơn, hiện ngành chức năng tỉnh Quảng Nam đang xem xét theo đúng trình tự của pháp luật. “Tỉnh ủng hộ việc Công ty vàng Phước Sơn tái cơ cấu với các điều kiện cụ thể nhưng điều kiện đầu tiên là phải trả nợ thuế theo quy định của pháp luật”, ông Ngô Bốn nói.
địa chỉ học kế toán toán long biên
Ông Ngô Bốn cũng thông tin, trong 2 năm qua, 2 công ty vàng này nợ thuế và bị cưỡng chế hóa đơn nhưng họ sản xuất (lậu) bán đi đâu và bán cho ai thì ông cũng không biết.

Theo lãnh đạo Cục thuế tỉnh Quảng Nam, sở dĩ họ lỗ là do quản lý lỏng lẻo, giá vàng giảm, do sự không minh bạch giữa công ty mẹ và công ty trong nước... Bên cạnh đó, không loại trừ nguyên nhân các công ty này bán vàng ra nước ngoài cho công ty mẹ với giá thấp nhưng nhập nguyên liệu đầu vào khai với giá cao.
địa chỉ học kế toán tại ha dong
Ông Ngô Bốn cũng hy vọng khi Ngân hàng Việt Á bảo lãnh và tham gia tái cơ cấu, ngành thuế tỉnh sẽ thu được số tiền thuế của Công ty TNHH vàng Phước Sơn với số tiền hơn 334 tỷ đồng.

Đối với số tiền nợ thuế gần 100 tỷ đồng của Công ty TNHH khai thác vàng Bồng Miêu, hiện doanh nghiệp này đã dừng hoạt động do giấy phép hết hạn. Tuy nhiên, số nợ thuế của công ty này sẽ khó thu hồi nếu họ tuyên bố phá sản.
địa chỉ học kế toán tại nam định
Tại cuộc họp báo, lãnh đạo tỉnh Quảng Nam cũng cho hay, tỉnh đang kiến nghị lên Bộ Tài nguyên - Môi trường để đóng cửa mỏ, khôi phục môi trường tại mỏ vàng Bồng Miêu… Sau khi tỉnh có quyết định dừng việc khai thác lậu (ngày 16/6), hiện tại ở mỏ vàng Bồng Miêu có 64 công nhân đang quản lý, bảo vệ tài sản và khoáng sản.

Ông Trần Văn Ẩn - Phó Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Quảng Nam - cho hay, hiện Công ty CP Việt Á tham gia góp vốn 35 tỷ (chiếm 35% cổ phần), Công ty CP Kỹ nghệ khoáng sản Quảng Nam góp 15 tỷ đồng (chiếm 15% cổ phần) để tham gia tái cơ cấu Công ty TNHH vàng Phước Sơn.

Vấn nạn cà phê bẩn và nỗ lực của những doanh nghiệp cà phê chân chính

Nỗ lực từ các cơ quan chức năng

Trước tình trạng cà phê bẩn tràn lan, các cơ quan chức năng đã quyết tâm vào cuộc giải quyết triệt để vấn nạn này. Trong thời gian qua, các cơ quan chức năng ở nhiều tỉnh, thành phố đã phát hiện và đóng cửa nhiều cơ sở chế biến cà phê bẩn tại TPHCM, Vũng Tàu, Nha Trang, và thậm chí tại các nơi được mệnh danh là thủ phủ cà phê Việt Nam như Buôn Ma Thuột, Đắk Lắc, Gia Lai. Tuy vậy, mặc cho việc bị phạt hành chính, đóng cửa, các cơ sở chế biến cà phê bẩn này vẫn lén lút hoạt động. Đã có những kiến nghị rằng phải truy cứu trách nhiệm hình sự đối với những cơ sở này thì mới mong dẹp được vấn nạn cà phê bẩn.
dịch vụ kế toán thuế trọn gói
Trách nhiệm của doanh nghiệp sản xuất cà phê

Doanh nghiệp sản xuất cà phê phải góp phần định hướng tiêu dùng, giúp người tiêu dùng phân biệt được đâu là cà phê giả, đâu là phê thật. Đó là quan niệm của người đứng đầu công ty CP Phúc Sinh, ông Phan Minh Thông. Công ty ông còn là doanh nghiệp tiên phong trong việc làm lý lịch xuất xứ cho cà phê Việt Nam. Hiện nay, khi doanh nghiệp đã trở thành đơn vị xuất khẩu “cà phê xanh” đạt sản lượng hơn 50,000 tấn / năm, ông vẫn chưa dừng lại trong việc tạo ra những đổi mới cho sản phẩm của mình. “Dám thay đổi, dám khác biệt” là tâm niệm kinh doanh của công ty CP Phúc Sinh. Với tâm niệm đó, Phúc Sinh không chỉ đẩy mạnh kinh doanh ở thị trường xuất khẩu, mà còn giới thiệu dòng sản phẩm cà phê phục vụ thị trường trong nước, với thương hiệu K- COFFEE. Ông nói, mục tiêu của công ty khi giới thiệu thương hiệu K- COFFEE, với các sản phẩm đa dạng, là nhằm mang đến cho người tiêu dùng trong nước loại cà phê nguyên chất 100%, đúng vị, với màu nâu cánh gián đặc trưng. Đó cũng là mong muốn của ông nhằm giúp người tiêu dùng phân biệt cà phê giả, cà phê thật.
học kế toán tại đồng nai
Ý thức của người tiêu dùng

Từ trước đến nay, người tiêu dùng Việt Nam đã quen với ly cà phê “đen, đặc, quánh”, đó là quan niệm rất sai lầm. Do đó, bên cạnh sự vào cuộc của cơ quan chức năng, nỗ lực của các doanh nghiệp chân chính, ý thức của người tiêu dùng cũng góp phần rất quan trọng trong việc “tẩy chay cà phê bẩn”. Mỗi người nên trang bị cho mình những kiến thức cơ bản nhất để nhận biết được đâu là cà phê bẩn, đâu là cà phê nguyên chất 100%, những tác hại nghiêm trọng đến sức khỏe của bản thân khi sử dụng cà phê bẩn. Và quyết tâm nói không với những sản phẩm cà phê bẩn, pha tạp. Khi đó, những cơ sở chế biến cà phê kém chất lượng sẽ không thể nào tiêu thụ sản phẩm, dẫn đến việc phá sản. Có như thế, chúng ta mới có thể chung tay giải quyết vấn nạn cà phê bẩn. học kế toán phần mềm excel

Năm 2017: Nên giao ngay thi tốt nghiệp cho các địa phương!

Nhận định về 2 năm tổ chức Kỳ thi THPT quốc gia, GS-TSKH. Bành Tiến Long cho biết, kỳ thi gồm 4 khâu: Ra đề thi, tổ chức thi, chấm thi và xét tuyển. Hai khâu ra đề thi và chấm thi ổn định như những năm trước. Theo dư luận thì chất lượng đề thi về cơ bản là đảm bảo cả 2 mục tiêu: vừa tốt nghiệp THPT vừa xét tuyển đại học, cao đẳng. Khâu tổ chức thi đã giảm được số lượng đợt thi. Việc tổ chức các cụm thi ngay tại địa phương đã giảm vất vả cho thí sinh.
dịch vụ bctc vay vốn ngân hàng
Tuy nhiên, GS Long cho rằng, khâu xét tuyển còn nhiều điểm bất cập như: tính ổn định không cao, khoảng 10%-15% số trường đại học yên tâm với công tác tuyển sinh, số trường còn lại luôn trong tâm lý lo lắng, chờ đợi. Số thí sinh vất vả vì xét tuyển vẫn còn nhiều.

Trong một tỉnh mà có cả hai cụm thi: cụm thi cho thí sinh chỉ để xét tốt nghiệp và cụm thi cho thí sinh vừa để xét tốt nghiệp vừa để xét tuyển đại học cũng là vấn đề chưa hợp lý, trong khi đề thi thì dùng chung.

Việc tổ hợp mục đích của hai kỳ thi, thi nhiều môn trong cùng một đợt, việc phân cấp quản lý theo chức năng, nhiệm vụ của Bộ, các Sở giáo dục và Đào tạo và các trường cũng là những vấn đề cần giải quyết.

Nhiều thuận lợi khi đưa kỳ thi tốt nghiệp THPT về địa phương

Phóng viên: Hiện nay, nhiều ý kiến cho rằng nên bỏ kỳ thi THPT quốc gia, đưa kỳ thi tốt nghiệp THPT về địa phương tổ chức, còn đối với đại học để các trường được tự chủ tuyển sinh theo Luật GD, ý kiến của ông thế nào?
dịch vụ báo cáo tài chính cuối năm giá rẻ
GS-TSKH. Bành Tiến Long: Tôi ủng hộ ý kiến đưa kỳ thi tốt nghiệp THPT về địa phương. Điều này là đúng chức năng nhiệm vụ của các Sở GD&ĐT, làm công tác quản lý nhà nước về giáo dục phổ thông thống nhất từ năm đầu cấp đến năm cuối cấp ( lớp 12); Hơn nữa việc này cũng vừa khả thi và nhẹ nhàng, vừa đúng với hiện trạng giáo dục của chúng ta.

Còn đối với các trường đại học để các trường được tự chủ tuyển sinh là đúng luật Giáo dục. Lâu nay thì các trường vẫn tự chủ tuyển sinh tuy có một số khâu như ra đề, điểm sàn…vẫn do Bộ GD& ĐT đảm nhiệm. Khi tự chủ tuyển sinh, có một số điều cần phải lường trước và chủ động ngăn chặn để tránh hậu quả: sau vài năm tình trạng luyện thi có thể quay trở lại do áp lực cạnh tranh; chất lượng đầu vào đại học quá chênh lệch do áp lực nguồn thu của các trường, trong khi chất lượng nguồn nhân lực không được kiểm soát.

Trên thực tế công tác kiểm định chất lượng đại học còn rất yếu (kể cả kiểm định trường và kiểm định chương trình đào tạo). Công tác thanh tra, kiểm tra không theo kịp sự phát triển về quy mô. Do đó trước mắt công tác tuyển sinh đại học khi giao cho các trường tự chủ thì nhà nước cũng cần có mô hình cho phù hợp để ngăn chặn và xử lý các bất cập.

Nếu trong trường hợp đưa Kỳ thi tốt nghiệpTHPT về địa phương, ông nghĩ có thuận lợi và khó khăn gì ? bởi có kiến lo ngại, nếu giao cho địa phương tổ chức sẽ khó đảm bảm tính công bằng, khách quan và nghiêm túc của kỳ thi.

Đưa kỳ thi tốt nghiệp THPT về địa phương thì có thuận lợi nhiều: đúng chức năng của các Sở GD& ĐT, nhẹ nhàng cho học sinh và gia đình, cho cả Bộ và địa phương. Quy chế thi tốt nghiệp để xét cấp bằng tốt nghiệp nên kết hợp cả kết quả của kỳ thi và kết quả đánh giá thường xuyên của lớp 12.
trung tâm kế toán tại hà nam
Những lo ngại về tính công bằng, khách quan và nghiêm túc của kỳ thi là không có cơ sở. Trách nhiệm của các Sở Giáo dục và Đào tạo và lãnh đạo các tỉnh về kỳ thi này là rất lớn nhưng hoàn toàn nằm trong tầm soát nhẹ nhàng.

Việc cấp bằng tốt nghiệp cho học sinh là kết thúc giai đoạn giáo dục phổ thông, đồng thời làm giấy thông hành cho các em trước khi thi đại học, đi học nghề, đi lao động hoặc làm các công việc khác trong xã hội.

Điều khó khăn và băn khoăn duy nhất cần quan tâm là đề thi có nên thống nhất toàn quốc hay đề thi được phân loại khác nhau theo từng địa phương, từng vùng kinh tế và công tác ra đề nên như thế nào, giao cho ai làm. Nếu đã thống nhất quan điểm rồi thì sự khác nhau của đề thi là một tám, một mười sẽ không có gì vướng mắc nữa.

Vậy các địa phương nên thực hiện theo phương cách xét tuyển hay thi tuyển thưa ông?

Địa phương nên kết hợp cả kết quả kỳ thi với kết quả đánh giá, kiểm tra thường xuyên của lớp 12 để xét tốt nghiệp. Điều này buộc học sinh phải cố gắng học tập liên tục, lãnh đạo nhà trường, thầy cô giáo có trách nhiệm cao và tự chịu trách nhiệm của mình trong giáo dục.

Phải thi đại học

Còn đối với đại học, theo ông các trường cần thực hiện theo phương cách tuyển sinh nào cho hợp lý?

Đối với đại học, phương cách tuyển sinh thi đánh giá năng lực như ĐHQG Hà Nội triển khai vừa qua cũng là một mô hình tốt, sau một khóa tốt nghiệp cần có tổng kết, rút kinh nghiệm.

Tuy nhiên cách lựa chọn phương cách tuyển sinh phụ thuộc vào sứ mạng và mục tiêu của từng trường, phát triển trường theo định hướng nghiên cứu hay theo định hướng ứng dụng.

Đồng thời nếu tuyển sinh cho đào tạo ngành kỹ thuật, công nghệ hoặc các ngành nghề đặc thù hoặc các ngành nghề khác thì có thể chọn cách thi khác. Dù theo phương cách nào thì vẫn phải thi và vẫn phải quy định cứng các môn thi công cụ Toán, Văn, Ngoại ngữ vì 3 môn này đánh giá chính xác nhất năng lực của thí sinh, đồng thời là công cụ suốt cho cả quá trình lao động với tư duy sáng tạo sau này.

Đầu vào cũng chỉ là một tiêu chí của chuẩn chất lượng đào tạo đại học, nhưng trong quá trình đào tạo thì việc đảm bảo được tiêu chí này phải là nhân tố đầu tiên cần quan tâm .

Nếu Bộ Giáo dục và Đào tạo chuẩn bị đủ và chất lượng ngân hàng đề thi, hoặc giao cho một số trung tâm làm ngân hàng đề thi theo chuẩn mực quy định thì công tác tuyển sinh hoàn toàn giao cho các trường.

Vai trò của Bộ GD&ĐT ở đây rất lớn, thực hiện đúng chức năng quản lý nhà nước: Ban hành các Quy chế thi quốc gia, công tác giám sát, thanh tra, kiểm tra các kỳ thi, làm công tác thống kê nhà nước, phân tích dữ liệu về kết quả thi để kịp thời điều chỉnh chính sách trong giáo dục.

Trong giai đoạn trước mắt, Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục có thể hỗ trợ làm ngân hàng đề thi vì đề thi phải đảm bảo đúng chuẩn chất lượng. Đây là việc làm rất khó, đòi hỏi đầu tư nguồn lực khá lớn. Ở các nước khác cũng vậy thôi.

Theo ông kỳ thi năm 2017 cần tổ chức theo phương thức nào?

Một số tờ báo Điện tử đã có thăm dò kỳ thi 2017 nên tổ chức theo phương thức nào. Tôi cho rằng, đây là việc làm rất hay. Kết quả thăm dò là khá khách quan. Nhưng chúng ta phải cần chú trọng tới ý kiến của đối tượng thăm dò.

Theo tôi ý kiến của các thầy cô giáo ở phổ thông, ý kiến của các giảng viên đại học, cao đẳng, của các nhà giáo nói chung là khách quan và chính xác nhất.

Bởi vì đây là những người suốt bao nhiêu năm lăn lộn trực tiếp với giáo dục, với thi cử. Họ rất hiểu ưu nhược điểm của các mô hình thi cử, cái gì nên giữ, cái gì nên bỏ. Từ đó các nhà quản lý kết luận và ban hành cơ chế chính sách thi cử cho hợp lý. Mặt khác cũng không nên xáo trộn nhiều trong thi cử. Mô hình thi cử ở các nước đã ổn định mấy chục năm nay.

Tôi nghĩ năm 2017 nên giao ngay thi tốt nghiệp cho các địa phương. Kỳ thi được tổ chức ngay tại các trường phổ thông. Rất nhẹ nhàng, khả thi và đảm bảo chất lượng kỳ thi.

Lãnh đạo và giáo viên các trường phổ thông , các cơ quan quản lý giáo dục từ cấp quận, huyện, các tỉnh hoàn toàn có đủ năng lực và trách nhiệm để thực hiện việc này theo đúng Quy chế.

Kết quả thi tốt nghiệp chắc chắn cũng trùng khớp với kết quả của những kỳ thi tốt nghiệp như những năm vừa qua.

Đối với tuyển sinh đại học thì do các trường quyết định. Nhưng theo tôi là phải có thi. Điểm thi đầu vào đại học có hơi thấp nhưng phải mạch lạc, rõ ràng, đúng chất lượng. Không nên chỉ xét tuyển vào đại học theo học bạ. Việc vừa thi vừa xét chỉ thực hiện khi đã có kết quả các môn thi công cụ và chỉ xét môn định hướng chuyên ngành cho học đại học (nếu các trường có quy định).

Một số trường có thể tổ chức thi theo đánh giá năng lực như ĐHQG HN, phù hợp với tính chất đào tạo của trường. Trước mắt để giữ ổn định tuyển sinh thì Bộ vẫn tổ chức ra đề thi đại học cho đến lúc có ngân hàng đề thi và vẫn tổ chức thi tại các cụm thi ở các tỉnh do các trường đại học chịu trách nhiệm. Nên giảm bớt số cụm thi. Thi ba môn công cụ là bắt buộc, ngoài ra có thi các môn theo định hướng chuyên ngành. Cần phải tìm ra mô hình tuyển sinh đại học ổn định trong nhiều năm, thậm chí hàng chục năm.

“Người Việt Nam hôm nay là gì?”

Một nhà nghiên cứu lớn tuổi người Việt sống ở nước ngoài khi về nước đã đặt ra câu hỏi với PGS.TS Nguyễn Đức Lộc - chủ biên cuốn sách - như một lời “thách đố” với các nhà khoa học trong nước: “Các anh chị bằng cách nào đó trả lời cho tôi câu hỏi: “Người Việt Nam hôm nay là gì?”

Theo TS Nguyễn Đức Lộc, đây một câu hỏi vừa rộng vừa mang tính triết học, nhân học và xã hội học. Nó không đơn thuần là một nan đề học thuật mà là cuộc sống của xã hội, của con người Việt Nam hôm nay. Các dân tộc trên thế giới họ thể hiện con người mình một cách rõ nét, họ biết mình sống vì điều gì và sẵn sàng chết vì điều gì. Con người Việt Nam chúng ta hôm nay?
dịch vụ kế toán trọn gói quận đống đa
Từ động lực đó, ông cùng các cộng sự bắt đầu tìm kiếm, mô tả, vẽ lên khuôn mặt người Việt Nam hôm nay bằng những công trình nghiên cứu nhỏ liên quan đến cuộc sống dân sinh như người công nhân nơi đô thị, người thiểu số nơi bản làng, người đồng tính…trong tuyển tập “Đời sống xã hội Việt Nam đương đại”.

Họ cùng bước vào cõi sống của tha nhân với những hơi thở của thời đại. Được tiếp xúc, lắng nghe những tự sự cuộc đời với những buồn vui của nhóm người thiểu số để "vẽ" nên cuộc sống, hình ảnh, tính cách của một số chủ thể của người Việt hôm nay..
dịch vụ kế toán trọn gói quận hoàng mai
Là một nhà khoa học, dịch giả, nhà nghiên cứu trong lĩnh vực triết học, ông Bùi Văn Nam Sơn không ngại thừa nhận cũng như bao người, bản thân ông cũng muốn biết: “Người Việt Nam hôm nay là gì?” và ông tìm được phần nào câu trả lời trong cuốn sách “Đời sống xã hội Việt Nam đương đại”. Nếu mỗi năm có một công trình như thế này thì đây là kho tư liệu vô giá cho tương lai. Vì không biết hiện tại thì không thể xây dựng được tương lai. Đặc biệt là trong hoàn cảnh chúng ta rất nghèo nàn trong tư liệu về chính dân tộc mình.

Ông Sơn nói, muốn tìm hiểu, nghiên cứu về xã hội Việt Nam cách đây 50 hay 100 năm chưa nói vài trăm năm là chúng ta đã “bó tay”. Các sử gia viết rất loáng thoáng, các nhà xã hội học vì không có tư liệu nên cũng… bất lực.

“Lịch sử dân tộc hàng ngàn năm giờ còn lãng đãng một vài quyển thập loại chúng sinh nhưng cụ thể con người làm sao thì chúng ta không biết. Nguyễn Du kể được mười mấy loại người, cực kỳ đau thương nhưng chỉ là kể, không đi vào chi tiết và không có nghiên cứu, điều tra gì hết.

Phạm Đình Hổ với Vũ trung tùy bút cũng chỉ viết ở miền Bắc, ở Hà Nội thời đó có tầng lớp này tầng lớp kia. Mà mỗi một tầng lớp cũng chỉ phác họa dăm ba câu với những mẩu chuyện nhỏ”, triết gia này nói.

Theo ông Sơn, chúng ta chưa vẽ lên được diện mạo dân tộc mình ở những thời kỳ lịch sử nhất định là thiếu sót rất kinh khủng.

Chúng ta cần những tư liệu dày dặn về con người, về dân tộc mình để hy vọng khôi phục được diện mạo của đất nước mình. Từ đó, cần tiến tới những công trình nghiên cứu định lượng, những điều tra xã hội học có giá trị định lượng và giá trị khoa học chính thống. Để từ những kết luận có cơ sở để nhà nước có những chính sách phù hợp hoặc cần thì đấu tranh vì những chính sách đó đối với mọi giới trong xã hội như thanh niên, phụ nữ, công dân, nông dân…
dịch vụ kế toán trọn gói tại đông anh
Ông Sơn nói thêm, các nhà khoa học nước ngoài khi muốn nghiên cứu về Châu Á hay về Việt Nam người ta rất cần những tư liệu từ chính những người bản xứ. Còn không họ sẽ phải đổ tiền đổ sức vào nghiên cứu. Các nhà khoa học của mình phải làm được cái này, không chỉ đáp ứng cho dân tộc mà đáp ứng nhu cầu thực tế.

Nhà triết học này chia sẻ, chúng ta biết Tổ quốc ta đang ở giai đoạn đau thương trên nhiều mặt và tất cả chúng ta đều có tội khi Tổ quốc đau thương.

Ông nói đến đó rồi nghẹn ngào, những người có mặt cũng lặng xuống. Ông tiếp lời: “Nhà khoa học không được để những cảm xúc ủy mị chi phối mà phải có đầu óc tỉnh táo, sáng suốt, bền bỉ, sáng suốt...để làm sao đưa đất nước thoát khỏi sự đau thương. Đó là sứ mệnh của các nhà khoa học”.

Muốn đất nước phát triển vững mạnh, chúng ta phải hội nhập. Mà để hội nhập tốt, để hiểu người thì trước hết mình phải hiểu chính mình.

"Luật ngầm" của dân buôn hoa quả vỉa hè

Anh Trần Văn Công có gần 20 năm trong nghề buôn bán hoa quả trên đường Hồ Tùng Mậu (Cầu Giấy, Hà Nội), kể rằng, hồi chân ướt chân ráo bước vào nghề, anh thường thắc mắc tại sao cả một tuyến đường dài hàng vài cây số, có đến vài chục hàng hoa quả các loại đứng bán nhưng giá lại giống hệt nhau với từng loại quả, chẳng hạn dưa hấu 8.000 đồng/kg, mận Tàu giá 25.000 đồng/kg, dưa lưới vàng Tàu 20.000 đồng/kg, đào giá 35.000 đồng/kg,...
dịch vụ rà soát sổ sách kế toán
"Hồi đó tôi ngô nghê không biết gì, sau vài hôm đi theo học việc được các tiền bối đi trước tiết lộ về quy định ngầm của dân buôn bán ngoài vỉa hè để định giá từng loại hoa quả cụ thể", anh nói.

Nói quy định ngầm, nhưng theo anh Công, chỉ là một công thức tính toán chung để cho ra giá bán với hầu hết các loại hoa quả của dân buôn.

Ví dụ, với đa phần các loại hoa quả xuất xứ Trung Quốc, giá bán tới tay người tiêu dùng thường gấp đôi so với giá lấy buôn ở chợ đầu mối. Với những mặt hàng độc lạ, những loại quả mới giai đoạn đầu mùa, giá bán được tính cao gấp 3-4 lần giá mua.
dịch vụ kế toán thuế trọn gói
Riêng những mặt hàng hoa quả nội thì công thức lại khác, chỉ khoảng 60/40. Tức là, dưa hấu lấy buôn ngoài chợ giá 6.000 đồng/kg thì ra vỉa hè, dân buôn có thể bán lên 10.000 đồng/kg, lãi 4.000 đồng/kg. Rất ít loại quả nội có công thức tính giá bán lẻ gấp đôi so với giá lấy buôn.

Dựa vào quy định về công thức tính giá nên người dân có đi từ đầu này Hà Nội sang tận bên kia Thủ đô, với khoảng cách lên đến 20 km, khi hỏi mua cùng một loại quả thì có thể thấy giá bán vẫn giống hệt nhau, anh Công cho hay.
dịch vụ kế toán trọn gói quận thủ đức
Theo anh Công, "buôn có bạn, bán có phường", phải có quy định ngầm về công thức tính lợi nhuận như vậy mới tránh được tình trạng chỗ bán đắt, chỗ bán rẻ, mới tránh được chuyện bán phá giá của một vài dân buôn nhằm kéo khách.

Ngoài ra, dân buôn hoa quả còn có luật ngầm để xử những người cố tình không tuân theo quy định, bán với giá rẻ. Trường hợp "phá luật" này, dân buôn sẽ đến chỉ tận mặt để răn đe. Nếu không có chuyển biến, họ sẽ bị cô lập, dùng các "mánh" riêng để buộc những trường hợp đó phải nghỉ bán, bỏ nghề.

4 giờ chiều nay sẽ công bố phán quyết vụ kiện Biển Đông

Sau hơn 3 năm kể từ khi Philippines đệ đơn kiện Trung Quốc lên Tòa Trọng tài Phụ lục VII Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS), vào chiều nay, tòa trọng tài này sẽ công bố phán quyết về vụ kiện.
trung tâm kế toán tại hải dương
Tòa án sẽ công bố phán quyết bằng văn bản lúc 11h sáng 12/7 theo giờ CEST, nghĩa là 4 giờ chiều nay theo giờ Việt Nam. Phán quyết được cho là sẽ bất lợi với Trung Quốc. Trong khi đó, Trung Quốc đến nay vẫn ngang ngược tuyên bố sẽ không công nhận phán quyết của tòa.

Philippines đã khởi kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế từ tháng 1/2013 sau suốt 17 năm đàm phán không có kết quả. Đơn của Philippines đề nghị phân xử 3 việc: làm rõ tính pháp lý của đường 9 đoạn, còn gọi là đường lưỡi bò của Trung Quốc ôm lấy một vùng rộng lớn ở Biển Đông; quy chế của những thực thể Trung Quốc chiếm đóng như các bãi cạn và các quyền hàng hải của chúng, và các hoạt động của Trung Quốc trong những nơi Philippines coi là vùng đặc quyền kinh tế của họ.
trung tâm đào tạo kế toán cấp chứng chỉ
Trung Quốc tuyên bố chủ quyền phi lý với hầu hết Biển Đông thông qua yêu sách “đường chín đoạn” hay “đường lưỡi bò”, chồng lấn chủ quyền với nhiều quốc gia Đông Nam Á khác.

Philippines cho rằng các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông đã vi phạm Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển - một công ước mà Bắc Kinh đã ký kết. Trong khi đó, giới chức Mỹ lo ngại rằng Trung Quốc có thể phản ứng tiêu cực với phán quyết của tòa trọng tài với việc trắng trợn tuyên bố vùng nhận diện phòng không ở Biển Đông như từng làm ở Hoa Đông năm 2013, hay tăng cường cải tạo, xây dựng trái phép các đảo nhân tạo ở đây.
đào tạo kế toán cho giám đốc nhà quản lý
Giới chức Mỹ tuyên bố, để đối phó với các hành động này của Trung Quốc, ngoài gây sức ép ngoại giao, Mỹ sẽ triển khai các biện pháp khác trong đó có đẩy mạnh tuần tra tự do hàng hải, hàng không cũng như tăng cường viện trợ quốc phòng cho các nước Đông Nam Á.

Vụ kiện Philippines - Trung Quốc tấn công trực diện vào yêu sách "đường lưỡi bò"

Tòa Trọng tài Phụ lục VII Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS) dự kiến ra phán quyết cuối cùng về vụ Philippines kiện Trung Quốc ở Biển Đông vào hôm nay 12/7. Liên quan đến sự kiện quan trọng này, Dân trí đã có cuộc phỏng vấn với PGS, TS Nguyễn Thị Lan Anh, Phó khoa Luật Quốc tế, Học Viện Ngoại giao Việt Nam.

Những nội dung chính trong vụ kiện

- Báo chí trong và ngoài nước có các cách gọi không thống nhất về tòa xét xử vụ kiện của Philippines? Theo bà, tên gọi nào là đúng nhất?
dịch vụ thành lập công ty
Tên gọi đúng nhất của tòa xét xử vụ việc Philippines kiện Trung Quốc ở Biển Đông là Tòa Trọng tài Phụ lục VII Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS).

Nhiều người gọi tòa xét xử vụ kiện của Philippines là Tòa trọng tài thường trực quốc tế (PCA). Tuy nhiên, tên gọi này hoàn toàn không chính xác vì PCA có cơ chế hoàn toàn khác với cơ chế mà Philippines đang khởi kiện Trung Quốc. PCA là tòa trọng tài thường trực có trụ sở (đặt tại La Hay, Hà Lan) và quy chế hoạt động riêng. Đối tượng giải quyết tranh chấp của PCA là các tranh chấp giữa một bên là quốc gia và bên còn lại có thể là quốc gia, cá nhân, công ty hoặc tổ chức quốc tế. Điều quan trọng nhất đó là để kiện được ra PCA, các bên phải cùng đồng thuận ra tòa, còn trong vụ kiện do Philippines khởi xướng lần này, Trung Quốc không đồng thuận mặc dù Trung Quốc đã trao sự đồng thuận đó vào thời điểm gia nhập Công ước Luật Biển 1982.
dịch vụ kế toán thuế trọn gói tại hưng yên
Cơ chế Philippines khởi kiện Trung Quốc là tòa trọng tài theo Phụ lục VII được thành lập trong Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982. Để vụ kiện có thể diễn ra, các bên phải hoàn thành một số nghĩa vụ trước đó, trong đó có việc trao đổi quan điểm nhằm giải quyết tranh chấp, hoặc không có một cơ chế nào khác để các bên có thể giải quyết tranh chấp ngoài cơ chế tòa trọng tài theo Phụ lục VII. Trong vụ kiện lần này, Philippines đã lập luận rằng giữa Philippines và Trung Quốc không tồn tại một cơ chế nào khác để giải quyết vấn đề này, còn đối với nghĩa vụ trao đổi quan điểm, Philippines và Trung Quốc cũng đã hoàn thành trước đó. Bắc Kinh và Manila đã có 17 năm trao đổi quan điểm về vấn đề Biển Đông và không đạt được kết quả nào khả quan, do đó cơ chế giải quyết tranh chấp theo Phụ lục VII là cơ chế bắt buộc. học chứng chỉ bổi dưỡng kế toán trưởng

Để giải quyết tranh chấp, Trung Quốc và Philippines có 4 lựa chọn: Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ), Tòa Luật Biển Quốc tế (ITLOS), tòa theo Phụ lục VII và tòa theo Phụ lục VIII Công ước Luật Biển. Nếu các bên không lựa chọn hoặc lựa chọn khác nhau thì tòa mặc định sẽ là tòa theo Phụ lục VII. Do vậy, Philippines lập luận rằng cả Philippines và Trung Quốc đều là thành viên Công ước Luật Biển nên sẽ bị ràng buộc bởi cơ chế của công ước này. Ngoài ra, hai bên cũng đã trao đổi quan điểm trước đó nhưng không đạt được kết quả. Đồng thời, trong 4 cơ chế nêu trên, cả 2 nước đều không chọn bất kỳ cơ chế nào. Vì vậy tòa theo phụ lục VII là cơ chế mặc định.

- Những điểm lớn mà tòa sẽ đưa ra phán quyết là gì, thưa bà?

Trong hồ sơ khởi kiện Trung Quốc, Philippines đưa ra 15 luận điểm và tòa tuyên bố có thẩm quyền xem xét 7/15 luận điểm.

Nhìn chung, 15 luận điểm của vụ kiện Philippines-Trung Quốc tập trung vào 3 điểm lớn: yêu sách đường lưỡi bò; quy chế pháp lý của 9 cấu trúc ở Biển Đông và một số hành vi vi phạm của Trung Quốc.

+ Yêu sách của Trung Quốc về đường lưỡi bò trên Biển Đông

Đối với điểm lớn này, Philippines chọn cách tiếp cận là đặt ra 2 câu hỏi.

Câu hỏi thứ nhất: Philippines muốn tòa khẳng định rằng Trung Quốc không khác gì Philippines, chỉ được phép yêu sách vùng biển như Philippines yêu sách, nghĩa là dựa theo Công ước Luật Biển, mà dựa theo Công ước Luật Biển là chỉ tính từ lãnh thổ hoặc các đảo và yêu sách ra các vùng biển được phép theo quy định của Công ước.

Câu hỏi thứ hai: Philippines dự liệu rằng nếu Trung Quốc yêu sách điều gì đó ngoài Công ước Luật Biển thì Philippines muốn tòa khẳng định rằng Trung Quốc không được phép sử dụng đường lưỡi bò để yêu sách quyền lịch sử.

Như vậy, nếu kết hợp cả 2 câu hỏi trên lại thì mục đích của Philippines trong vụ kiện lần này là bác bỏ giá trị của đường lưỡi bò được sử dụng như một yêu sách biển.

+ Quy chế pháp lý của 9 cấu trúc ở Biển Đông

Philippines chọn 9 cấu trúc, trong đó có 8 cấu trúc ở quần đảo Trường Sa (Vành Khăn, Cỏ Mây, Xu Bi, Gaven, Ken Nan, Gạc Ma, Châu Viên và Chữ Thập) và 1 cấu trúc độc lập là Scarborough, hay còn gọi là Hoàng Nham, để đưa vào vụ kiện. Theo đó, Philippines đề nghị tòa phân loại 9 cấu trúc đó và kết luận về phạm vi vùng biển mà các cấu trúc này được hưởng, hay nói cách khác là quy chế pháp lý cho 9 cấu trúc này. Mục đích lớn nhất của điểm lớn thứ 2 là thu hẹp vùng biển tranh chấp.

+ Các hành động vi phạm của Trung Quốc

Philippines liệt kê một loạt hành động mà Trung Quốc đã tiến hành với Philippines từ trước đến nay và Philippines khẳng định đó là những hành động của Trung Quốc là vi phạm. Thực tế, các loại tranh chấp mà Philippines liệt kê khá nhiều, gồm: Trung Quốc vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán của Philippines trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa, Trung Quốc không ngăn cản cư dân và tàu thuyền của mình tiến hành hành vi vi phạm, vi phạm quyền đánh cá truyền thống của ngư dân Philippines tại bãi cạn Scarborough vì trong vụ kiện này Philippines lập luận rằng ngư dân Philippines có quyền đánh cá truyền thống trong phạm vi 12 hải lý của Scarborough. Bên cạnh đó, Trung Quốc còn xây dựng các công trình bất hợp pháp trên một số cấu trúc trong 9 cấu trúc mà Philippines khởi kiện. Trung Quốc có những hành động cản trở tàu thuyền, đâm va trái phép đe dọa đến an ninh hàng hải. Trung Quốc cản trở Philippines đảo quân, thay đổi lực lượng đóng quân tại bãi Cỏ Mây. Trung Quốc còn tiến hành các hoạt động vi phạm môi trường và có những hành động làm trầm trọng hóa tranh chấp.

Xét về bản chất pháp lý, các hành động vi phạm của Trung Quốc xuất phát từ các căn cứ pháp lý khác nhau. Đối với loại hành động thứ nhất, Philippines kết luận Trung Quốc vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán của Philippines tại vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Tuy nhiên, nếu tòa khẳng định đó là vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Philippines thì hành động của Trung Quốc diễn ra ở đó mới là hành động vi phạm, còn trong trường hợp ngược lại thì Trung Quốc không bị coi là vi phạm. Đối với loại hành động thứ 2 liên quan đến bảo vệ môi trường, an ninh hàng hải hay làm trầm trọng hóa tranh chấp, những hành động này không phụ thuộc vào quy chế pháp lý đó là vùng biển gì, miễn Trung Quốc hành động như vậy tức là Trung Quốc đã vi phạm. Đây là những hành động tương đối khách quan, không phụ thuộc vào việc xác định đó là những vùng biển nào và của ai. Loại hành động thứ 3 liên quan tới quyền đánh cá truyền thống của Philippines tại Scarborough, điều này sẽ phụ thuộc vào kết luận của tòa ở bãi cạn này. Nếu tòa kết luận là tồn tại quyền đó thì Trung Quốc mới bị coi là vi phạm, còn nếu tòa kết luận không tồn tại quyền đó thì Trung Quốc không bị coi là vi phạm. Loại thứ 4 liên quan đến đảo quân hay xây dựng các cấu trúc thì điều này phụ thuộc vào việc các cấu trúc đó có được phép xây không và quân đội có được phép chiếm đóng trên đó không.

Hai mục đích chính

- Vậy theo bà, mục đích chính của vụ kiện lần này là gì?

Vụ kiện này nhằm 2 mục đích. Mục đích thứ nhất là nhằm thu gọn vùng biển có tranh chấp xảy ra ở trên Biển Đông, từ đó hạn chế động thái leo thang tranh chấp của Trung Quốc. Mục đích thứ hai là nói rõ hành động nào là hành động vi phạm và hành động nào không vi phạm. Nếu tòa xử được 2 nội dung này thì sẽ đóng góp cho tình hình Biển Đông hiện nay đó là giúp thu hẹp phạm vi tranh chấp, đồng thời giúp các bên định hướng các hành động của mình.

Cần lưu ý rằng phán quyết của tòa không giải quyết hoàn toàn tranh chấp ở Biển Đông mà là giúp làm thu hẹp lại, sáng tỏ thêm một số nội dung tranh chấp. Vụ kiện này chắc chắn không giải quyết được vấn đề chủ quyền vì không có bất kỳ vấn đề nào Philippines đưa ra liên quan đến chủ quyền. Kể cả trong trường hợp Philippines đưa ra vấn đề chủ quyền đi chăng nữa thì tòa cũng không có thẩm quyền xét xử vì nằm ngoài phạm vi giải quyết tranh chấp của Công ước Luật Biển 1982.

- Có nhận định cho rằng đây là “phiên tòa thế kỷ”, bà có đồng ý với cách gọi này? Trên thế giới đã xảy ra vụ kiện nào về tranh chấp biển đảo tương tự chưa?

Gọi đây là phiên tòa thế kỷ cũng có phần đúng vì thông điệp của phiên tòa rất quan trọng. Đây là lần đầu tiên một quốc gia có động thái, nỗ lực dùng biện pháp pháp lý để giải quyết những bất đồng ở Biển Đông. Từ trước đến nay quy chế pháp lý của các cấu trúc vẫn là vấn đề chưa rõ ràng. Dù đã được đưa ra tại khá nhiều vụ kiện ở các cơ quan tài phán quốc tế nhưng các tòa đều ngần ngại, không giải thích một cách cụ thể. Do vậy, lần đầu tiên trong vụ kiện lần này, các quốc gia hy vọng tòa không thể ngần ngại được vì đây là câu hỏi trọng tâm của vụ kiện. Theo đó, các nước đều hy vọng tòa có thể đưa ra lời giải thích về quy chế pháp lý của các cấu trúc trên biển. Đó cũng là sự đóng góp cho sự phát triển của luật quốc tế nói chung.

Một điểm quan trọng nữa là không nơi nào trên thế giới tồn tại yêu sách rộng lớn và phi lý như đường lưỡi bò, và đây là lần đầu tiên có một vụ kiện tấn công trực diện vào yêu sách phi lý đó. Nếu vụ kiện thành công thì đó cũng là một thắng lợi của luật quốc tế, vừa giúp giải thích công ước luật biển để công ước được thực thi trên thực tế, vừa giúp ngăn chặn mưu đồ của các quốc gia khác nhằm sử dụng những bản đồ phi lý tương tự như đường lưỡi bò để thôn tính các vùng biển trên thế giới. Vụ kiện này chưa có tiền lệ vì yêu sách đường lưỡi bò là hy hữu.

Vụ kiện Philippines - Trung Quốc có tầm quan trọng to lớn, đặc biệt đối với các tranh chấp biển đảo ở những nơi khác trên thế giới vì đa phần hiện nay các quốc gia đều leo thang tranh chấp đối với đảo do tầm quan trọng của nó trong việc mở rộng các vùng biển.

- Vì sao vụ kiện của Philippines lại nhận được sự ủng hộ của nhiều nước, đặc biệt là Mỹ, Nhật Bản?

Vụ kiện của Philippines nhận được sự ủng hộ từ nhiều nước vì vụ kiện này thể hiện vai trò của luật pháp quốc tế, nó thể hiện tầm quan trọng của việc sử dụng luật pháp quốc tế như một công cụ để thu hẹp bất đồng trong tranh chấp. Ngoài ra, nếu Philippines giành thắng lợi thì đây sẽ là minh chứng cho thấy một nước nhỏ có thể sử dụng một công cụ luật pháp để chống lại một nước lớn mà vẫn có thể giành thắng lợi. Các quốc gia sẽ thấy hệ thống luật pháp quốc tế hiện nay là hệ thống tương đối công bằng và trao cơ hội bình đẳng cho các quốc gia. Nếu hành động đúng theo luật pháp quốc tế thì các nước nhỏ vẫn có công cụ để tự bảo vệ mình.

Mỹ là nước coi trọng luật pháp quốc tế. Giới chức Mỹ từ trước đến nay liên tục đưa ra những tuyên bố liên quan đến việc tuân thủ luật pháp quốc tế trong việc giải quyết tranh chấp, chẳng hạn tuyên bố yêu sách trên biển xuất phát từ lãnh thổ đất liền hoặc tuyên bố đòi Trung Quốc phải làm rõ đường lưỡi bò và phải giải thích đường lưỡi bò theo hướng phù hợp với luật pháp quốc tế, thậm chí có tuyên bố ủng hộ vụ kiện của Philippines như một giải pháp hòa bình nhằm giải quyết tranh chấp. Đây là những lập luận đáp trả những tuyên bố của Trung Quốc. Do vậy, việc Mỹ quan tâm tới vụ kiện cũng là điều dễ hiểu.

Đối với Nhật Bản, đây là quốc gia rất quan tâm tới an ninh Biển Đông vì Nhật Bản là một trong những nước thường xuyên sử dụng tuyến hàng hải ở vùng biển này. Nhiều mặt hàng xuất khẩu và nhập khẩu của Nhật Bản được trung chuyển qua Biển Đông nên bất kỳ động thái leo thang căng thẳng nào trên Biển Đông hay những mưu toan của Trung Quốc nhằm kiểm soát Biển Đông đều gây hại đến Nhật Bản.

Hơn nữa, Nhật Bản nhìn Biển Đông như một môi trường an ninh mật thiết đối với biển Hoa Đông vì 2 vùng biển này đều liên quan đến Trung Quốc. Do vậy, Nhật Bản theo dõi rất thận trọng mọi diễn biến ở Biển Đông để xem Trung Quốc có tiếp tục áp dụng như vậy ở biển Hoa Đông hay không. Một số học giả của Nhật Bản gần đây còn tính đến khả năng nước này có những động thái pháp lý tương tự Philippines để khởi kiện Trung Quốc về một chuỗi những hành vi vi phạm ở biển Hoa Đông. Nếu Philippines thành công thì sẽ tạo ra sự khích lệ rất lớn đối với những dự định của Nhật Bản nhằm sử dụng công cụ pháp lý để giải quyết tranh chấp trên biển trong tương lai.

Tác động của vụ kiện tới Việt Nam

- Với tư cách là một bên liên quan và được tòa trọng tài quốc tế mời dự thính, Việt Nam đã chủ động các phương án ứng phó ra sao?

Các vấn đề chính mà Philippines khởi kiện Trung Quốc đều có liên quan đến Việt Nam. Đường lưỡi bò không chỉ xâm phạm tới vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Philippines mà còn ảnh hưởng tới cả vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Nếu Philippines bác được yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc thì Việt Nam cũng gián tiếp giành thắng lợi.

Thông qua vụ kiện, Philippines nỗ lực để thu hẹp quy chế pháp lý của các cấu trúc bằng cách giải thích nó chỉ có 12 hải lý, từ đó hạn chế vùng biển tranh chấp với Trung Quốc. Theo đó, nếu Philippines thành công thì Việt Nam cũng có lợi vì nhìn vào những căng thẳng trên Biển Đông thời gian qua có thể thấy, Trung Quốc cũng có nhiều hành động xâm phạm nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam với chiêu bài biến vùng không có tranh chấp thành vùng có tranh chấp. Khi các quốc gia bên ngoài nhìn vào, vì chưa nắm rõ vấn đề nên họ chưa hiểu hết bên nào đúng và bên nào sai, nhưng sau khi có phán quyết của tòa và phán quyết có lợi cho Philippines, đặc biệt nếu tòa nêu rõ được phạm vi vùng tranh chấp thì Việt Nam chắc chắn cũng sẽ có lợi ích từ kết luận này. Bản thân việc Philippines đấu tranh tại tòa quốc tế để xác định hành động nào của Trung Quốc là vi phạm sẽ giúp Việt Nam so sánh với những hành vi mà Trung Quốc đã thực hiện tương tự với Việt Nam. Do vậy nếu Philippines nỗ lực thành công để đạt được kết luận rằng đó là những hành vi vi phạm thì Việt Nam có cơ sở vững chắc hơn để phản bác những hành động mà Trung Quốc vi phạm trên vùng biển của Việt Nam.

Ngoài ra, dù phán quyết có thuận lợi cho Trung Quốc hay không thì nhiều khả năng Trung Quốc vẫn có những động thái leo thang căng thẳng trên thực địa. Như vậy, trong bất kỳ trường hợp nào, phản ứng trên thực địa cũng tương đối tiêu cực, do đó Việt Nam cần có sự chuẩn bị phù hợp để ứng phó.

- Theo bà đánh giá, vụ kiện này tác động gì đến Việt Nam?

Vụ kiện này rất quan trọng với Việt Nam vì tất cả các bước đi của Philippines, những vấn đề Philippines chọn để khởi kiện, quá trình chuẩn bị, kết luận của tòa đều để lại những bài học kinh nghiệm cho Việt Nam. Nếu giả sử Việt Nam có mong muốn và dự kiến khởi kiện Trung Quốc trong tương lai thì đây chắc chắn là vụ kiện Việt Nam cần nghiên cứu rất kỹ, từ cách thức tổ chức đến nội dung khởi kiện, phán quyết của tòa để biết nếu khởi kiện thì Việt Nam sẽ kiện nội dung gì nhằm giành được lợi thế.

Nhưng có một điều cần phải làm rõ là, vụ kiện này không thể giải quyết dứt điểm tranh chấp ở Biển Đông. Đây không phải là vụ kiện về chủ quyền, kể cả Philippines thắng kiện thì vấn đề chủ quyền chắc chắn không giải quyết được. Thực tế, vụ kiện về chủ quyền sẽ không bao giờ có thể giải quyết được bằng cơ chế tòa án hoặc tòa trọng tài nếu không có sự chấp thuận của tất cả các bên vì cơ chế của luật quốc tế quy định muốn khởi kiện về chủ quyền thì phải có sự đồng thuận của tất cả các bên. Do vậy, những gì Philippines làm cũng là những gì tối đa mà Việt Nam có thể làm và học hỏi, đó là chỉ khởi kiện để làm rõ một số vấn đề về yêu sách biển, về những hành động trên biển theo tinh thần giải thích và áp dụng Công ước Luật Biển.
Công ty dịch vụ kế toán Hà Nội. Được tạo bởi Blogger.